Vn) - Về xã Hòa Châu (H

Bình Dương. Tại Trung tâm 3 này, có hơn 50 trẻ con bị khuyết tật, nhiễm chất độc da cam/dioxin, là con em các xã miền núi của huyện Hòa Vang như Hòa Sơn, Hòa Nhơn, Hòa Phú. Nhờ thế mà đỡ đi gánh nặng cho những gia đình vùng quê vốn còn nghèo khó. “Cụ Tá có khả năng vận động bà con xung quanh rất tốt. Đã cuối giờ chiều, đám trẻ Trung tâm 3 vẫn vây quanh cụ Tá, thân thiết như người ông đôn hậu.
Tham dự quân đội và vào Đảng từ rất sớm (1-1-1950), về hưu với hàm Đại tá, năm 1990 cụ Lê Văn Tá đưa gia đình về sinh sống tại xã Hòa Châu.
Nhưng nhìn các cháu, tôi làm sao mà dứt được?”. Có uy tín cao và máu nóng ngập tràn, cụ Tá nhận được sự tin tưởng của nhiều hộ gia đình có con em sinh hoạt tại Trung tâm 3. Com. Có nhẽ với chúng, cụ Tá rất gần, rất giống những ông tiên mà các cháu đọc đâu đó trong những câu chuyện đời xưa.
Cụ Tá là một trong những người phải “xông trận” nhiều nhất. Ngoài vận động các cá nhân, tổ chức từng lớp, cụ còn vận động láng giềng, người thân trong gia đình góp công, góp của xây dựng, săn sóc các cháu tại trọng điểm 3”.
Trung tâm bảo trợ số 3 là gia đình thứ 2 của cụ. “Tại đây, các em sinh hoạt, vui chơi. Có người bảo tôi về hưu rồi mà tham công tiếc việc

“Tôi xem các cháu ở đây như cháu ruột của mình, xem trọng tâm là một gia đình lớn. (Cựu chiến binh LÊ VĂN TÁ) (Cadn.
Để Trung tâm 3 duy trì các lớp học văn hóa, học nghề và sinh hoạt thể dục, thể thao, văn nghệ, ngoài ngân sách thị thành, sự hỗ trợ của các tổ chức nhân đạo trong và ngoài nước, những cán bộ của trọng điểm 3 đều dự các chương trình tình nguyện vận động kinh phí. Hòa Vang, Đà Nẵng), hỏi cụ Lê Văn Tá ai cũng biết, không chỉ vì cụ đã 63 tuổi Đảng, từng là chủ toạ Hội Cựu chiến binh (CCB), Chủ tịch Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin huyện, mà còn bởi những đóng góp của cụ cho cộng đồng.
Hỏi làm sao tôi không lo âu cho từng bữa ăn, giấc ngủ của chúng. Để duy trì các hoạt động ấy, không lăn xả vận động, không thể lo chu tất”, cụ Tá tâm can. Những đứa trẻ nào không có khả năng đến với trọng tâm, cụ sẵn sàng tương trợ một phần để gia đình trông nom các em”, anh Bùi Trung Hiếu cán bộ tu chỉnh điện nước tại trọng điểm kể.
Hiện, ở tuổi 81, sáng nào láng giềng cũng thấy cụ đều đặn đạp xe vượt gần 10 cây số từ nhà đến Trung tâm làm việc, bất kể mưa hay nắng.
Đa số trong số này được cụ Tá đến từng nhà vận động gia đình cho các em đến với trọng điểm. “Lương” nhận mỗi tháng chỉ hơn 1 triệu đồng, cụ Tá dành trọn góp vào mua gia súc, vật nuôi, phát triển khu vườn của trọng điểm, cải thiện bữa ăn cho các em khuyết tật. Bà Nguyễn Thị Hiền, Chủ tịch, Giám đốc Trung tâm Bảo trợ nạn nhân da cam và trẻ em xấu số TP Đà Nẵng nói về ông Tá với tình cảm trân trọng: “Cụ Tá là một người cựu chiến binh đầy tâm huyết trong các chương trình từ thiện.
Chiều, các em được ô-tô đưa về tận nhà. Cụ Tá chăm lo cho các cháu tại Trung tâm từng bước đi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét