Tóm lại, nhật ký chỉ đáng tin khi nó được viết không có mục đích thương mại hay quảng bá cá nhân chủ nghĩa, ít nhất cũng phải như trường hợp: “Hồi ức của Geisha” khi mà tác giả của nó yêu cầu chỉ công bố sau khi bà đã qua đời… còn lại thì với những “Xách ba lô lên và đi”, “Nước Ý câu chuyện tình của tôi”, “Một mình ở châu Âu”, “John đi tìm Hùng”… bạn đừng có hy vọng chúng hoàn toàn là sự thực

Với tựa đề " Huyền Chip vs. * Mời bạn đọc theo dõi tiếp tin tức liên quan tới Huyền Chip.
Căn do còn lại là chém gió có mục đích hoặc do hạn chế về nhận thức, ý kiến. Ai chê những gì tôi viết tôi hài lòng và tôi cũng có quyền chê người khác như vậy. - Tôi không mua hay đọc sách của Huyền Chip (HC). Tuy nhiên thì Anh Ngọc chắc không dính vào mấy vụ lùm xùm như Huyền Chip và anh ta cũng sẵn sàng cho xem hộ chiếu nhưng điều đó cũng chẳng bảo đảm rằng nhật ký anh ta viết ra là sự thực 100% bởi với những gì tôi đã đọc trên Facebook của anh ta (trước khi bị block) thì thấy rằng tác giả chỉ là phóng viên thể thao nhưng cố xây dựng hình ảnh bản thân như một phóng vên chiến trận đầy quả cảm, thực hiện nhiệm vụ khi thần chết luôn rình rập lởn vởn xung quanh.
Nếu dư luận có phản hồi không hay hoặc có một ai đó gửi đơn đề nghị cấm phát hành tác phẩm thì họ có khuynh hướng là sợ nghĩa vụ và để chắc ăn thì “cấm phát hành”. Tôi đã đi bộ vào khu ổ chuột ở Napoli và không thấy một thằng mafia nào cả dù chắc chắn họ ở quanh đâu đó, Anh Ngọc thì ngồi trên xe cảnh sát nhìn qua ô cửa kính và viết rằng thị thành này đầy rẫy nguy hiểm.
Thế nè sự thật? sự thật nào? Nhật ký nguyên là loại thể ghi chép lại mọi hoạt động hàng ngày, nó được mặc định phải là sự thực.
Đối với các tác giả có tác phẩm đi chào mời nhưng không được các NXB, các công ty phát hành sách nhận lời xuất bản, họ có thể ký hợp đồng liên kết xuất bản với NXB và mọi điều kiện cũng tương tự như trên.
Huyền Chip viết sai thì báo chí, dư luận khắc“xử” cô ta. Foolbrighter Trần Ngọc Thịnh bất lực trong việc phản bác một cô gái 20 tuổi chưa đi học đại học: sao anh ta không đủ trình để viết báo, viết blog để bác lại đi? Với khái niệm về tự do trong báo chí, văn chương thì không ai có thể buộc tác giả phải chứng minh sự thực 100% mà họ chỉ có thể phản biện tác giả viết sai nếu tự tìm ra chứng cớ.
"Xách ba lô lên và đi" của Huyền Chip thì dĩ nhiên đang vướng vào tranh luận “John đi tìm Hùng” thì viết về những điều tốt đẹp và khích lệ mọi người hãy lạc quan, anh ta đến nông thôn được đón tiếp đàng hoàng vì anh ta có cái mác Việt Kiều, anh ta biết gì về nông thôn. Với tôi thì chỉ có nhật ký của những người lính hy sinh để sau đó trong ba lô của anh ta người ta nhặt được những trang nhật ký viết tay còn dính máu đỏ và ám khói đạn, nhật ký của một cô bé bị giam trong trại tụ hợp của phát xít mà sau này người ta vô tình tìm thấy sau khi cô đã qua đời… mới là sự thật.
2. Bơm những gì xung quanh để PR cho bản thân cũng là một cách làm quyến rũ cuốn sách. Vậy bạn có tin rằng những cuốn sách nhật ký bày bán trên thị trường là sự thật 100%??? sự thật 100% với nhật ký là điều không tưởng cho dù chúng ta không muốn thế nhưng đó là thực tại phải bằng lòng và bạn chỉ có chọn lựa: tin hay không tin, mua hay không mua.
Huyền Chip (theo báo chí) ưa cô ta trốn vé, vượt biên, cần lao không giấy phép… cô ta nói thật (chí ít trong đoạn đó) đấy chứ? Vậy chúng ta muốn gì? Muốn viết thật hay, thật mơ mộng để ru ngủ chúng ta tin rằng cô ta nói thật tức thị muốn tự lừa dối mình? Hay muốn cô ta viết thật cả cái tốt xấu để rồi thi nhau soi mói chỗ xấu của cô ta? Foolbrighter Trần Ngọc Thịnh nói rằng "Xách ba lô lên và đi" của Huyền Chip ảnh hưởng xấu đến giới trẻ…? Bạn có thấy đống phân bò hiểm không? kiên cố không vì bạn biết nó hôi thối và tránh xa nó.
Nhật ký luôn đặt tác giả là trọng tâm, chẳng ông bà nào muốn kể xấu về mình và trái lại. Foolbrighter Trần Ngọc Thịnh", một blogger có nickname Gladiatore Anarchia đã san sớt một bài viết dài phân tách những bàn cãi xung quanh Huyền Chip và anh Trần Ngọc Thịnh - chủ nhân lá đơn khiếu nại đề nghị xác minh tính xác thực của cuốn "Xách ba lô lên và đi".
Thực tại thì nhật ký chẳng thể và không bao giờ có sự thật 100% Bạn muốn tranh cãi về vấn đề lý thuyết hay vấn đề thực tại? Nếu Huyền Chip không mắc lỗi gì cả về vụ gẫy chân, đi Palestine… và những chi tiết khác gây ngờ thì bạn tin chứ? Nếu cô ta viết hôm nay đi chơi gặp mưa nên phải trú dưới hang của một con sư tử thì bạn tin hay không tin? Bạn bảo không tin và bắt cô ta đưa ra chứng cớ, cô ta bảo nếu bạn không tin thì có chứng cớ gì về việc cô ta nói láo? Khi đó bạn tính sao? 3.
Bạn đòi hỏi sách nhật ký, tôi nhắc lại là sách nhật ký chứ không phải “nhật ký” phải trung thực 100% thì chẳng khác việc bạn đang đề nghị xóa bỏ hoàn toàn tệ nạn mại dâm! Trên lý thuyết nhật ký là viết về sự thực. Khúc dạo đầu Tôi cho rằng mọi việc đã đi quá xa và khi viết bài này, tôi nghĩ mình nên tỏ bày tất thảy, không ám chỉ bóng gió và tránh né.
Nội dung bài viết của blogger Gladiatore Anarchia: " 1. Ngoài ra các NXB khác chỉ tồn tại ở cái tên và bởi thế họ chỉ sống dở chết dở nhờ một cái gọi là “liên kết xuất bản”. Anh Ngọc với “Nước Ý – câu chuyện ái tình của tôi”: dù không thích nhưng tôi nghĩ ông này là nhà báo khá, viết báo thì được còn viết văn thì tôi chưa biết vì tôi không coi việc gom các entry lại đóng thành sách là văn chương.
- Nhưng tôi sẽ phản đối hành động của Foolbrighter Trần Văn Thịnh về việc khiếu nại, đề nghị ngừng phát hành cuốn sách này. Bởi chúng viết ra để kiếm tiền hoặc kiếm danh tiếng.
Thế nào liên kết xuất bản? Thực chất là theo luật xuất bản Việt Nam thì chỉ có các NXB do quốc gia quản lý được cấp giấy phép xuất bản nên các công ty phát hành sách như Nhã Nam, Alphabook, FAHASA… muốn phát hành sách phải ký hiệp đồng “liên kết xuất bản” với 1 NXB và nhờ họ xin giấy phép cho ấn phẩm xuất bản (sách, truyện)… Về bản tính thì NXB làm mỗi việc là xin giấy phép xuất bản, còn lại mọi tổn phí bản quyền, in ấn, phát hành, tiếp thị, event… do mấy ông phát hành sách tư nhân như Nhã Nam, Alphabook bỏ tiền ra, lãi lỗ tự chịu.
Nếu cứ luẩn quẩn ở mấy nước nghèo cũng như chúng ta, với cá nhân chủ nghĩa tôi điều đó không mấy ấn tượng

Ở Việt Nam giờ, theo tôi thì chỉ có 3 nhà xuất bản (NXB) làm ăn được: - NXB Giáo Dục: họ độc quyền xuất bản sách giáo khoa cho hàng triệu học sinh. Bạn có thấy bát phở kia hiểm nguy không? Không và bạn ăn nó vì nó là khoái khẩu và bạn không biết rằng nó có formon.
Sách in ra thì vừa bán vừa cho, tặng bạn bè cho máu, để bọn họ biết mình là nhà văn chứ. Huyền Chip và "Xách ba lô lên và đi" đang bị dư luận “ném đá” tơi tả, kể cả tôi là người đang bảo vệ cô ta trong bài viết này cũng không thèm đọc nó… vậy liệu "Xách ba lô lên và đi" có gây ảnh hưởng xấu đến giới trẻ khi mà họ ghét nó, không tin nó? "Xách ba lô lên và đi" xứng đáng bị tẩy chay nếu nó là sản phẩm chém gió nhưng nếu cấm phát hành thì đó là điều hổ ngươi với ngành xuất bản.
Làm nhà báo như thế cũng hiểm nguy quá! Phạm Tấn, một cây viết khá tốt khi viêt nhật ký phóng sự về Nam Phi cũng khoe rằng anh ta đối mặt với cái chết mang tên HIV/AIDS ở Nam Phi khi mà 50% dân ở đây bị bệnh này, anh ta có kể rằng mình can đảm khi bắt tay ai đó ngoài đường thì tức thị đã đối mặt với HIV trong khi theo WHO thì chỉ có quan hệ không bao cao su và dùng chung kim tiêm với người có HIV mới bị lây, còn ôm hôn thì vô tư! Những phóng viên thể thao Việt na mô tả chuyến đi của họ đến Prehtoria (Nam Phi) như bước vào trận địa đầy hiểm chết người trong khi tôi đọc báo thì thấy đó là nơi được cho là điểm du lịch quyến rũ nhất Nam Phi.
Thành thật mà nói là "Xách ba lô lên và đi" là cuốn sách dở về mặt văn chương.
Chuyện gì xảy ra nếu tôi cứ không tin vào một cuốn nhật ký hay hồi ký là tôi tớ kiện và đề nghị ngừng phát hành? Kiện Lê Vân nói xấu cha mình là Trần Tiến (Hồi ký “Yêu và Sống”)? Điều tiếp theo là, xét một cách logic và tình cảm: khi người viết đề cập cả đến những điều không hay về mình thì tức là họ có thiên hướng nói thật.
Một người/sản phẩm chỉ có thể gây ảnh hưởng xấu đến cộng đồng khi nó được cộng đồng đó ái mộ mù quáng. Văn học là cái gì đó thiêng liêng lắm. " (Bài viết tả quan điểm riêng của tác giả). Anh ta bảo thanh niên Việt Nam tiêu cực vì anh ta gặp mấy ông choai choai nông thôn chứ có gặp người khác đâu.
Tôi đã từng tuyên bố mình không muốn nói về Huyền Chip (HC) và cuốn sách “Xách Ba lô lên và Đi”(XBLLVĐ) của cô ta nhưng việc một anh chàng Foolbrighter tên Trần Ngọc Thịnh đã đâm đơn khiếu nại đã đẩy sự việc sang một vấn đề khác, đó là quyền tự do của người viết khi mà cấm phát hành luôn là nỗi ám ảnh.
Anh ta làm điều đó bằng cách bơm những sự nguy hiểm xung quanh.
Đây không phải là vấn đề tiền nong, thứ hạng, đây là bản tính của du lịch: bạn nên đi tìm kiếm sự khác biệt. Lời kết tội của Foolbrighter Trần Ngọc Thịnh Tôi có thể viết sai, có thể viết đúng nhưng điều quan yếu là tôi được quyền viết. 4. Để sách nhật ký được phát hành, nó phải được viết hay đến mức có thể, muốn hay thì phải thêm mắm muối, hư cấu… như vậy thì sự thực không còn nguyên lành nữa.
Vấn đề chính ở đây cần nói là khi các NXB không bỏ tiền ra, họ không có trách nhiệm gì cả, họ chỉ xem qua nội dung sách có vấn đề gì về chính trị mẫn cảm hay không thôi. Tôi sẽ nêu ra một số cái tên và chịu mọi trách nhiệm về lời nói của mình.
Ở trong trường hợp cuốn tự truyện của HC thì bên công ty phát hành sách là Quảng Văn. Cuốn nhật ký của cô gái 13 tuổi gây chấn động thế giới.
Người ta không thể cấm sách của cô ta và đòi ai đó làm chuyện ấy. Trước hết, xin nói thật là: - Tôi không hâm mộ Huyền Chip vì việc cô ta làm đối với tôi và nhiều bạn của tôi là quá thông thường bởi bọn tôi cũng đã đi du lịch nhiều, thậm chí đi đến nơi đáng đi hơn là vòng vèo qua những nước nghèo.
Việt Nam là nước nghèo, lạc hậu, chưa văn minh lắm… chúng ta nên đến những nước giàu, văn minh, hiện đại… nơi có nhiều dị biệt để học hỏi. - NXB Trẻ và NXB Kim Đồng: đây là 2 NXB có hệ thống tốt, uy tín và độc giả ủng hộ. Anh ta có gặp cảnh câu trộm chó và trộm chó bị đánh chết đâu.
Mục đích của các tác giả này không gì khác là thỏa mãn… sự háo danh: tôi là nhà văn, tôi viết câu chuyện này đấy. Nhưng cái nhật ký mà một số người đang kêu gào phải “đúng sự thật” của HC là nhật ký được in thành sách, phát hành để thu tiền, tổn phí in ấn, lăng xê có thể lên đến gần tỷ đồng… đó là dụng cụ kiếm tiền.
Về vấn đề xuất bản và bổn phận của các bên Nếu các bạn không hiểu bản chất của vấn đề này, bạn sẽ không hiểu được sự hèn và quỷ kế của Thịnh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét