Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

Triều Tiên trong liên tục chiến lược kinh tế của Trung Quốc và Hàn Quốc.

Nếu các nước khác sẵn sàng làm theo chiến lược của Hàn Quốc và Trung Quốc trong dùng thương mại làm công cụ liên hệ nhằm xúc tiến ổn định và canh tân thì Triều Tiên có thể dần thoát khỏi tình trạng cô lập, thậm chí có thể trở thành một bộ phận không thể thiếu trong con đường tơ lụa từ Seul tỏa ra khắp khu vực Á- Âu

Triều Tiên trong chiến lược kinh tế của Trung Quốc và Hàn Quốc

Trong khi các nhà nước khác tại khu vực Đông Bắc Á đã trở nên nguồn cũng như thị trường cho các mối quan hệ hiệp tác hàng đầu thế giới thì Triều Tiên vẫn tụt lại phía sau. Xét riêng trên khía cạnh phát triển hệ thống vận chuyển, Trung Quốc đã xây dựng một cây cầu mới bắc qua sông Yalu, nối liền Dandong (Trung Quốc) với tỉnh Hamgyong của Triều Tiên.

Hiện giờ, 10% ngân sách của Trung Quốc dành cho khu vực Changjitu được dùng cho xây dựng các mạng lưới tải và cung ứng hàng hóa. Đối với Hàn Quốc, Triều Tiên đóng vai trò là "cánh cổng kinh tế" khu vực Á-Âu bởi nước này có đường biên thuỳ giáp Hàn Quốc, Trung Quốc và Nga. M. Châu. Tuy nhiên, quá trình mở mang hoạt động thương nghiệp liên Triều gặp trở lực bởi việc phật lòng tin chính trị, thiếu thông tin liên lạc, thiếu hiểu biết lẫn nhau và thực trạng kém phát triển của hệ thống vận tải hàng hóa giữa hai miền.

Kể từ khi cựu Tổng thống Hàn Quốc Kim Dae-jung đưa ra Chính sách Ánh Dương, Seoul hướng tới mục tiêu dần đổi thay chế độ Triều Tiên bằng cách sử dụng các dự án kinh tế nhằm đưa nước này ra với thế giới bên ngoài. Có tới 95% lượng hàng hóa được chuyển vận bằng đường biển do các tuyến đường bộ qua khu công nghiệp Kaesong vẫn chưa được hoàn thiện.

Trung Quốc đóng vai trò trọng tâm trong liên kết hai miền Triều Tiên, thậm chí ảnh hưởng tới cả khu vực Đông Bắc Á duyệt xây dựng cơ sở hạ tầng tải tại khu vực hợp tác quốc gia Changjitu, nối liền Changchin, Jilin và khu vực sông Tumen với Triều Tiên.

Giao thương Trung - Triều ngày càng rộn rịp. Theo lý thuyết, quá trình này sẽ dẫn tới canh tân trong hệ thống chính trị nội bộ, Triều Tiên có thể sẽ bắt đầu tuân thủ các thiết chế và luật lệ quốc tế thay vì phản đối và người dân Triều Tiên vững chắc sẽ được hưởng lợi từ đổi thay kinh tế tầng lớp. Hàn Quốc sẽ nhận được ích to lớn từ sự phát triển trên do có cương vực nhỏ hẹp và tài nguyên tự nhiên hạn chế.

Các tuyến đường biển cũng có những khó khăn nhất quyết do một công ty nắm độc quyền. Các công ty phụ thuộc vào hệ thống này kêu ca về sự bất tiện trong sắp xếp lộ trình, làm ăn chậm trễ cũng như phí tổn cao và cơ sở hạ tầng xuống cấp. Triều Tiên cũng đồng ý cho Trung Quốc dùng cảng Najin, nằm trong khu cộng tác của tỉnh Hamgyong. Các đời tổng thống cũng như các chính trị gia Hàn Quốc từ lâu đã ủ ấp giấc mơ xây dựng mô hình con đường tơ lụa đương đại xuyên qua Triều Tiên: Cựu Tổng thống Kim Dae-jung là lãnh đạo chính trị trước tiên vạch ra kế hoạch chi tiết nhằm phát triển Hàn Quốc trở nên một trọng điểm cung ứng hàng hóa cho cả khu vực Đông Bắc Á; cựu Tổng thống Roh Moo-huyn đã coi Hàn Quốc là “một cổng hòa bình kết nối khu vực Á- Âu rộng lớn với khu vực thanh bình Dương"; cựu Tổng thống Lee Myung-bak cũng đề ra đích nối hai miền Triều Tiên duyệt một hệ thống đường thủy nhằm mục đích "cung ứng hàng hóa".

Mặc dù bàn thảo thương mại liên Triều không đủ đáp ứng nhưng quá trình này đã vận hành tương đối lưu loát hơn nhờ sự dự của Trung Quốc. Đây là nơi tiến hành 70% lượng giao thiệp thương nghiệp giữa hai nước.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét